TRẮC NGHIỆM TÂM LÝ

Thang chẩn đoán tự kỷ của Ritvo (RAADS-14)

Mục đích của nghiên cứu đằng sau công cụ này là phát triển một công cụ sàng lọc để hỗ trợ xác định những bệnh nhân có thể mắc ASD chưa được chẩn đoán. Thang chẩn đoán tự kỷ của Ritvo (RAADS-14) là một bài đánh giá ngắn gọn được sử dụng để đo lường các triệu chứng tự kỷ và Asperger ở người trưởng thành. Nó bao gồm 14 câu hỏi với các mục tiêu đánh giá khác nhau, bao gồm khả năng giao tiếp xã hội, tư duy cấu trúc, khả năng thích ứng và nhận thức xã hội.

Thang chẩn đoán tự kỷ & Asperger của Ritvo (RAADS-14) là một trong những công cụ chẩn đoán được sử dụng phổ biến nhất. Nó được phát triển bởi Tiến sĩ Susan Swedo vào năm 1997 như một phần mở rộng của tiêu chí DSM IV. Nó đánh giá các vấn đề hành vi liên quan đến chứng tự kỷ và các rối loạn liên quan ở trẻ em từ 2-16 tuổi. Nó bao gồm 14 câu hỏi, mỗi câu trả lời trên thang điểm từ 0 (không bao giờ) đến 3 (luôn luôn).

Bài đánh giá này có thể giúp nhận ra các dấu hiệu tự kỷ, nhưng nó không phải là công cụ chẩn đoán chính thức. Điểm số từ bài đánh giá có thể cung cấp một cái nhìn sơ bộ về mức độ triệu chứng tự kỷ mà một người có thể có. Tuy nhiên, để đưa ra một chẩn đoán tự kỷ hoặc Asperger chính xác, cần phải tham khảo các chuyên gia y tế chuyên về tự kỷ.

Vui lòng trả lời bằng câu trả lời mô tả chính xác nhất cách mỗi câu dưới đây áp dụng cho bạn.

1. Tôi thấy khó hiểu người khác cảm thấy thế nào khi chúng ta nói chuyện.

2. Một số họa tiết bình thường không gây khó chịu cho người khác khi chạm vào da tôi rất phản cảm.

3. Tôi rất khó làm việc và hoạt động theo nhóm.

4. Rất khó để biết người khác mong đợi điều gì ở tôi.

5. Tôi thường không biết cách ứng xử trong các tình huống xã hội.

6. Tôi có thể trò chuyện và nói chuyện nhỏ với mọi người.

7. Khi tôi cảm thấy choáng ngợp bởi các giác quan của mình, tôi phải tự cô lập mình để tắt chúng đi.

8. Làm thế nào để kết bạn và giao lưu là một bí ẩn đối với tôi.

9. Khi nói chuyện với ai đó, tôi rất khó phân biệt được khi nào thì đến lượt mình nói hay nghe.

10. Đôi khi tôi phải bịt tai lại để chặn những tiếng động gây khó chịu (như tiếng máy hút bụi hoặc tiếng người nói quá nhiều hoặc quá to).

11. Có thể rất khó để đọc được nét mặt, bàn tay và chuyển động cơ thể của ai đó khi chúng ta đang nói chuyện.

12. Tôi tập trung vào chi tiết hơn là ý tưởng tổng thể.

13. Tôi hiểu mọi thứ theo nghĩa đen, vì vậy tôi thường bỏ lỡ những gì mọi người đang cố gắng nói.

14. Tôi vô cùng khó chịu khi cách tôi thích làm mọi việc đột nhiên bị thay đổi.

Nộp bài